Description
Sau những cơn mưa phùn bất chợt, đợt thủy triều mùa xuân đầu tiên bắt đầu dâng trào, cỏ cây xanh mơn mởn đua nhau đâm chồi nảy lộc.
"Đây đã là mùa xuân thứ mấy rồi?"
Anh nhớ đến những chiến sĩ trẻ tuổi lần đầu tiên xông pha chiến trường. Năm này qua tháng nọ, những con người khác nhau, nhưng đều tràn đầy sức sống và hy vọng như nhau.
Những cành liễu héo úa chờ đợi người về, nhưng cuối cùng, thứ mà họ mang về mảnh đất quê hương... lại thường là băng sương không bao giờ tan chảy.
Tiếng chim ríu rít, anh nhắm mắt lại, để mặc ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu lên gương mặt.
"Vậy nên, người ở lại vẫn luôn là kẻ cô đơn nhất."
"Đây đã là mùa xuân thứ mấy rồi?"
Anh nhớ đến những chiến sĩ trẻ tuổi lần đầu tiên xông pha chiến trường. Năm này qua tháng nọ, những con người khác nhau, nhưng đều tràn đầy sức sống và hy vọng như nhau.
Những cành liễu héo úa chờ đợi người về, nhưng cuối cùng, thứ mà họ mang về mảnh đất quê hương... lại thường là băng sương không bao giờ tan chảy.
Tiếng chim ríu rít, anh nhắm mắt lại, để mặc ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu lên gương mặt.
"Vậy nên, người ở lại vẫn luôn là kẻ cô đơn nhất."
HP Cơ Bản
Tấn Công Cơ Bản
Phòng Thủ Cơ Bản